 |
|
 |
Thread: Nhật ký tuổi học trò - Ký ức về một thời đã xa
 |
|
|
dùng domain Thien Dia.Com vào LX ko cần proxy
|
06-07-2012, 06:59 PM
|
#16
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Cám ơn các bạn đã ủng hộ. Mình sẽ cố gắng đều đều 1 hoặc 2 ngày thì ra 1 Chap để phục vụ anh em.
|
|
|
|
| Sponsored Links |
xem phim xxx, cap 4 chat luong cao - watch free full dvd videos
|
06-08-2012, 03:57 PM
|
#17
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Chap 3 - Tình yêu chớm nở ?
Cám ơn các bạn đã ủng hộ mình. Hôm nay mình sẽ viết tiếp
Chap 3 - Tình yêu chớm nở ?
Em - Chết tớ rồi. Xe bị thủng săm rồi, làm sao bây giờ - Em có vẻ lo sợ.
Tôi - Không sao đâu, tớ đèo bạn ra chỗ kia vá lại nhé. Một lát là xong thôi mà.
Em - Nhưng mà .....
Tôi - Biết ý em là sợ tôi phải đi về nên em bảo nhưng mà ... Nhưng em chưa kịp nói hết câu thì tôi bảo - Thì coi như bạn mời tớ đi ăn chè đi. Mang xe ra vá rồi ngồi ăn chè. Ăn xong rồi về cũng được mà!
Em - Uhm, Thế cũng được! Tớ cám ơn bạn nhé!
Tôi - OK! Bạn lên đèo tớ đi để tớ dắt xe cho bạn
Cái kiểu mà một người đèo còn người đằng sau cầm cổ xe dắt nó đi theo ý. Ôi giờ nghĩ lại cười đau cả bụng. Khổ nhất là lúc bắt đầu đi, cái xe thì nó cứ loạng choạng, sức em nó thì yếu. Tôi ngồi đằng sau ngửi mùi con gái cũng thơm thơm. Em để tóc xõa ngang lưng, đạp xe nó cứ bay bay trong gió, bay cả vào mặt tôi. Đang mải mê với việc giữ cái xe mà không để ý là đến cái quán sửa xe rồi. Em vội bảo, dừng lại đi M, thế là em nó phanh gấp, (xe của con trai mà, phanh một cái là dừng lại luôn). Nhưng mà ôi thôi mẹ ơi. Cái xe của em tôi đang giữ nó đâu có phanh lại. Nó kéo tay tôi làm cả người phải gồng lên kéo nó lại. Nhưng cái xe nó khỏe hơn tôi, nó kéo làm tôi phải nhoài người lên đằng trước. Vội quá chả biết làm thế nào, tôi vội lấy tay định chống vào yên xe để không va vào người em nhưng ai ngờ cái tay hình như nó cố ý hay sao ý, nó chống vào chỗ khác. Nó mềm mềm, khống thô cứng như cái yên xe của tôi. Biết tay tôi để nhầm chỗ rồi, vội rút tay lại. Em quay lại nhìn tôi, mặt lại đo đỏ, lúc nào chứ lúc con gái đỏ mặt trông xinh lắm các bác ah. Lúc này thì cũng đã thăng bằng trở lại rồi. Bước xuống dắt cái xe của em vào quán sửa xe. Tôi bảo bác sửa xe, bác vá cho cháu cái xe, cháu qua bên kia ăn chè chút bọn cháu quay lại lấy được không ạ.
- Uhm được rồi, hai đứa cứ sang đó đi, lát quay lại mà lấy.
Thế là tôi với em dắt xe của tôi sang quán chè bên đường ngồi ăn chè. Ngồi xuống ăn chè, hai đứa ngồi đối diện nhau. Đến bây giờ em hình như vẫn còn hơi ngượng vì cái chống tay hồi nãy của tôi, nhưng mặt thì đã hết đỏ rồi. Em bảo với tôi
Em – H ăn gì thì gọi đi, hôm nay tớ mời, vừa là xin lỗi vừa cám ơn luôn!
Tôi – M khôn thế. Xin lỗi là xin lỗi mà cám ơn là cám ơn chứ sao lại chung được!
Em – Thì hôm nay cứ vậy đi đã. Hôm khác tớ mời H sau cũng được mà
Em cười hồn nhiên, hai núm đồng tiền lại chúm lại, làm tôi ngơ ngác. Đúng lúc đó cô bán chè ra hỏi tôi với em ăn gì. Như bị em hút mất hồn, giờ vẫn chưa kịp trở về với thân xác. Tôi phải mất một lúc mới gọi được ly chè thập cẩm, còn em thì gọi một ly kem xôi. Con gái có khác, cô nào cũng thích ăn cái này.
Em nói nhỏ với tôi
Em – Làm gì mà H ngơ ngác như người mất hồn thế
Tôi – Làm gì có đâu.
Em – Lại còn chối. Người ta ra hỏi ăn gì mà vẫn còn …
Tôi – Thì .. thì .. Thì tại tớ nhìn người ta cười trông xinh quá thôi mà.
Em – Ai vậy! (đúng là con gái có khác)
Tôi – M biết rồi còn hỏi!
Em – Hơi đỏ mặt và không nói gì?
Tôi – Ơ mặt M hình như mới đánh phấn ah! (em đỏ mặt nên tôi hỏi xoáy)
Em – Đâu, làm gì có!
Tôi – Sao tự nhiên mặt lại đỏ thế nhỉ!
Em – H cứ trêu tớ. Tớ không nói chuyện với H nữa
Vừa lúc đấy thì cô bán chè mang chè với kem ra. Thế là hai đứa ngồi ăn chè mà không nói gì nữa. Ăn hết nửa ly chè rồi vẫn không thấy ai nói gì. Thế là em lên tiếng
Tôi – Tại tớ thấy M đỏ mặt nên tớ trêu tý thôi mà. Giận tớ ah
Em – Còn cái tội lợi dụng, tớ còn chưa tính đến đâu đấy
Tôi – Làm gì có, tớ có làm gì đâu mà lợi dụng chứ? Tôi nói mà trong lòng thấy oan ức
Em – Thế cái lúc ở trước quán sửa xe H làm gì?
Tôi – Giờ thì đã hiểu ra vấn đề - Hix, lúc đấy là tại M phanh gấp quá, tớ đang giữ xe nên định chống tay vào yên xe để nó khỏi kéo tớ đập vào người M chứ bộ
Em – Ai mà biết được!
Tôi – Biết thế chả chống nữa, nó kéo lên ôm luôn 1 cái cho xong. Đúng là có tiếng mà không có miếng mà
Em – Em cười rồi nói, thôi ăn đi rồi còn về không muộn.
Tôi – Uhm, mà M cười trông xinh thật đấy
Em không nói gì nữa mà chỉ cười thôi. Cười là đủ chết rồi còn gì nữa. Hai đứa ăn xong rồi tôi đèo em sang quán sửa xe lấy xe. Đến đây có cơ hội … rồi. Tôi đạp nhanh lên một tý, đến đầu quán tôi bóp phanh két 1 cái. Cái gì đến thì các bác cũng biết rồi đấy. Hai trái đào tiên nó ập vào lưng em. Cảm giác nhanh quá, không biết miêu tả sao nữa, nhưng thực sự nó không mềm như mấy anh em kể. Có phần hơi cứng cứng .... Và sau đó thì tôi được ăn thêm mấy quả đấm nữa. Nhưng con gái mà, đấm thế làm tôi càng thích. Tôi cười cười sặc sụa, quay lại nhìn em, em nói:
Em – Lần này thì đúng là lợi dụng nhé!
Tôi – Vẫn còn buồn cười chưa hết, rồi nói: Thì vừa nãy bị vu oán, “có tiếng mà không có miếng” giờ đã bị vu oan rồi thì cho “có miếng” luôn đi
Thôi giữ xe cho tớ tý, tớ vào lấy xe cho (ngày đó vá xe mất có 500đ, giờ thì 500đ mua ko được cái kẹo). Vào lấy xe dắt ra cho em rồi tôi bảo
Tôi – M đi về cẩn thận nhé.
Em – Cười và vẫy tôi lại gần cúi vào tai tôi bảo: Cám ơn H – hôm nay M rất vui rồi véo tai tôi 1 cái.
Véo xong được 1 cái em vội đạp xe nhanh về như là sợ tôi đánh ý, nhưng mà vẫn không quên quay lại vẫy tay chào tạm biệt.
Tôi bị véo tai 1 cái, đau thì cũng hơi đau nhưng mà thấy vui vui. Tôi vẫy tay chào em. Đạp xe về mà trong đầu vẫn còn thấy vui vui. Về đến nhà cũng khá muộn. Bố hỏi đi đâu mà bây giờ mới về. Tôi trả lời là xe con bị thủng săm nên về hơi muộn. Cất sách vở đi rồi chạy xuống đi tắm cái cho mát. Tắm xong lên nhà dọn cơm ăn cơm. Ăn uống xong xuôi, tôi lại lên phòng học bài. Mở quyển sách tiếng anh ra nhìn lại con 8 mà lại nhớ đến em, nhớ đến buổi chiều vui vẻ.
(…………………………..)
Chiều hôm sau đi học, vẫn như mọi ngày tôi đi học khá sớm, đi cùng mấy thằng bạn cũng vui hơn hôm qua. Đến lớp cũng mới chỉ có vài đứa. Tôi cất cặp sách xong thì đi ra ngoài cửa lớp nhìn xuống dưới sân trường xem em đã tới chưa. Một lát sau thì cũng thấy em đi đến. Hôm nay em mặc áo phông màu xanh nhạt (ngày đó đi học ăn mặc cũng dễ chứ không như bây giờ, đồng phục ….). Tôi vẫn nhìn theo dáng em. Tôi vào bàn học ngồi chờ em. Một lát sau thì em đi vào lớp. Tôi nhìn em nhưng em có vẻ tránh né, không nhìn lại tôi. Cảm giác khác lạ, không thân thiện với tôi như chiều qua. Tôi không hiểu nữa, trong lòng thấy cứ buồn buồn sao ý. Hôm đó tiết đầu tiên ngồi học không thể tập trung được. Nhiều lúc quay xuống nhìn thì em lại tránh đi nhìn chỗ khác. Chẳng biết là tại làm sao nữa, và tôi nghĩ là tôi sẽ không quay xuống nhìn em nữa. Giờ ra chơi, tôi lại ra ngoài hành lang đứng nhìn. Hôm nay trời không mưa, tôi đứng nhìn bầu trời xa xa. Tôi không hiểu là tại sao con gái lại như thế. Hôm qua vẫn vui vẻ cười đùa với nhau rất thân thiện. Mà hôm nay lại như là xa lạ.
/////////// Xin kết thúc ở đây. Chap 4 sẽ gửi các bác chiều mai
|
|
|
|
06-08-2012, 08:39 PM
|
#18
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi Kendy.NguyenDuc
chiều mai mới có thuốc chết mất
|
Cám ơn bạn đã quan tâm đến truyện của mình. Nhưng mà mình cũng khá bận nên một ngày chỉ viết được 1 chap thôi. Hôm nào mà có nhiều thời gian nhất định sẽ post 2 chap hoặc nhiều hơn.
|
|
|
|
06-08-2012, 10:06 PM
|
#19
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi !nhoxbaby.!!
Thank pác nha. T nghĩ nhỏ chỉ ngại ngại chứ tránh gj đâu.
|
Bác này đoán cũng gần gần đúng rồi đấy!
|
|
|
|
06-09-2012, 04:50 PM
|
#20
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Chap 4 - Món quà đầu tiên!
Chap 4 -Món quà đầu tiên!
Bao nhiêu là câu hỏi mà không có lời giải đáp. Tôi cảm thấy trong lòng sao khó chịu quá. Đành rằng thì biết là mới quen, nhưng sao mà phải như vậy.
Đang miên man suy nghĩ thì tùng tùng tùng ... tiếng trống vào lớp ... Tôi vào bàn ngồi xuống, bỏ sách vở ra chuẩn bị học bài. Thầy giáo bước vào lớp, giờ là tiết Toán (thầy chủ nhiệm luôn), mà môn này thì tôi tạm gọi là cao thủ rồi nên không lo lắng gì cả. Vẫn còn đang miên man trong mấy cái câu hỏi chưa có lời giải kia thì nghe tiếng ông thầy gọi tên tôi. Tưởng ông ý gọi tôi lên bảng kiểm tra bài cũ - tôi còn chưa nghe được là ông ý hỏi cái gì, làm sao bây giờ ? Vẫn còn chưa biết làm sao thì thằng bạn bên cạnh bảo đưa thầy sổ đầu bài. Hú hồn, chả là lúc đi vào tiện tay với lấy quyển sổ đầu bài xem tiết trước được mấy điểm mà quên chưa trả lại. Đưa lên cho thằng bạn mang lên cho thầy. Tiết này học thấy vui hơn, thời gian cũng trôi qua nhanh hơn vì tôi rất thích học môn này.
Học hết 2 tiết toán tôi cũng đã thoải mái hơn khá nhiều. Không nghĩ ngợi nhiều đến vấn đề kia nữa vì thực sự khi học những môn tôi thích thì tôi rất tập trung. Được nghỉ 15 phút mới vào lớp, tôi định đi ra ngoài tý thì thằng bạn bảo ngồi xuống nói chuyện tý. Thế là tôi quay sang nói chuyện lung tung với thằng bạn. Ngồi được một lúc thì cảm thấy hình như có ai đang nhìn tôi. Quay xuống bàn dưới thấy em đang ngồi ngay sau lưng tôi. Cái bàn đó mấy đứa chúng nó đi ra ngoài hết rồi. Thấy vậy tôi quay lại hỏi:
Tôi – M có chuyện gì sao có vẻ như muốn tránh tránh H vậy?
Em – Không có gì đâu mà
Tôi – Hay là tớ làm gì sai ah, có phải chuyện phanh xe chiều không?
Em – Thật mà, không có gì đâu. Mà M có chép bài tiết không, cho tớ mượn vở? Tớ ngồi bàn dưới mà mắt lại cận nên không nhìn thấy gì.
Tôi – Có, nhưng chữ hơi xấu nha. – Môn này mà tôi không chép bài mới lạ!
Em - Uhm, không sao cho tớ mượn đi.
Tôi đưa cuốn vở cho em, em lấy cuốn vở đem về bàn ngồi chép bài. Đúng là giờ ra chơi có khác, lớp ồn ào như cái chợ. Mà làm gì có mấy ai đâu, toàn mấy đứa con gái ở giữa lớp, bọn này không đi ra ngoài mà hay ngồi trong lớp nói chuyện. Đúng là “chỉ cần 2 người đàn bà và 1 con vịt là thành 1 cái chợ mà”. Có mấy đứa con gái ngồi với nhau nói chuyện về cái thằng gì gì người hàn quốc ý mà cứ ào ào như cái chợ.
Đang thấy ồn ào định đi ra ngoài thì em mang trả sách. Trả biết chép bài kiểu gì mà chưa được 5 phút đã chép xong rồi. Thế là tôi bảo:
Tôi – M chép bài hay là làm gì mà nhanh thế?
Em – Hihihi, tớ chép đoạn cuối thôi mà …
Thế là tôi cũng chẳng biết hỏi gì nữa, cầm cuốn sách định bỏ vào cặp thì thấy tờ giấy hồng hồng nó chui ra ở dưới. Tôi nhớ tôi đâu có để tờ giấy nào ở đó đâu nhỉ? Thế là bỏ ra xem. Thì ra là mượn sách là để thế đấy, em viết:
“Tớ có tránh gì đâu, tại hôm qua ăn chè với H mà thằng T nó nhìn thấy, nó về nó nói lung tung với mẹ của M. Nên ở trên lớp tớ thấy ngại ngại tý thôi. M không thích thằng T nó lại về nói lung tung với mẹ M. Nó tán M mà M không thích nó. H đừng có buồn nha!”
Ôi cái lý do củ chuối nhất quả đất! Thế là tôi viết vào mẩu giấy mà hồng đó lại trả lời:
“Uhm, tớ không sao đâu! Làm tớ tưởng có chuyện gì chứ”
Gấp lại rồi đem nhanh xuống bàn dưới đưa vào tay em rồi đi về chỗ ngồi. Vừa ngồi xuống được một tý thì có một mảnh giấy nho nhỏ đưa từ phía dưới lên:
Em – Tý về chờ tớ ở chỗ vòi phun nước nha.
Tôi không nói gì nữa vì cô giáo cũng vào lớp rồi. Học cái môn “Giáo dục con dâu” đến là khổ. Ngồi mãi mới hết 45 phút. Thu dọn sách vở, lên chờ cô giáo ký sổ đầu bài rồi bỏ sồ đầu bài vào cặp. Đúng lúc đấy em đi từ dưới lớp lên đi qua chỗ tôi nói nho nhỏ : “nhớ chờ tớ nha” rồi em đi nhanh ra ngoài xuống lấy xe. Cất xong chào cô rồi tôi cũng đi xuống lấy xe. Vừa đi vừa nói chuyện với cô giáo. Cô này cũng trẻ mà hiền lắm, có điều cô hơi xấu. Đi đến gần phòng giáo viên thì tôi chào cô ra lấy xe. Đạp xe ra chỗ vòi phun nước tưởng em chờ tôi ở đấy rồi mà sao chả thấy có ai. Thôi đành ngồi chờ một lát vậy tại vừa nãy em bảo chờ mà. Ngồi ghế đá chờ gần 15 phút vẫn chưa thấy đâu. Tưởng là cho mình leo cây chắc rồi, đang định đạp xe về thì thấy em từ cổng đi vào. Tôi thấy thế để cái xe đạp vào phía sau cái hàng cây cạnh đó rồi luồn ra cái cây phía trước vòi phun nước. Em đi gần đến nơi tôi nhảy ra dọa cho 1 cái. Sợ tái mặt vào luôn, suýt tý nữa thì khóc luôn mẹ ơi. Làm mình xin lỗi rối rít Em đạp xe có vẻ mệt vẫn còn thở hổn hển nói.
Em – Cái đồ điên, dọa người ta sợ hết cả hồn?
Tôi – Ai bảo M để tớ đợi rõ lâu, nhưng mà thôi, cho tớ xin lỗi nha.
Em – Không cho, ai bảo làm người ta sợ!
Tôi – Thôi mà! Thế bảo tớ chờ có việc gì thế nhỉ?
Em – Thôi được rồi, nhưng lần sau không được làm thế nữa nha!
Tôi – Tớ biết rồi, ai biết được là H nhát thế!
Em – Tặng H này!
Tôi – Gì thế này hả trời! Dọa mà cũng được tặng quà ah?
Em – Không có đâu, cám ơn H chuyện hôm qua đấy!
Tôi – Hix! Thôi tớ không nhận đâu, có mỗi thế thôi mà cậu cũng làm thế này tớ ngại lắm!
Em – Thì H cứ nhận đi mà, đằng nào thì cũng mua rồi.
Tôi – Uhm, thế thì tớ xin nhưng M phải đi ăn chè với tớ nha. Coi như là xin lỗi vụ vừa rồi đi nha.
Em – Uhm, thế cũng được
Tôi – Thế có sợ thằng T nó nhìn thấy nữa không
Em – Không, nó đi về rồi, với lại M cũng bảo mẹ là hôm nay về muộn tý rồi!
Tôi – Uhm, thế thì đi thôi không muộn
Hai đứa bắt đầu đạp xe đi ra quán chè. Tôi bảo là đạp thi xem ai đến nơi trước thì em bảo là em mệt nên không chơi đâu. Ra đến quán chè lại ăn như hôm qua. Lại ngồi nói chuyện với nhau, nhưng hôm nay ăn thì ít mà nói chuyện thì nhiều. Toàn chuyện trên trời dưới biển mà đến bây giờ thì thực sự cũng không nhớ nữa. Chỉ nhớ cái chỗ mình hỏi em là tặng gì cho mình thế thì em bảo là về bỏ ra xem là biết mà.
Ăn xong thì thấy lòng vui hơn hẳn, không như hồi sáng nữa. Tôi và em lại chia tay nhau ra về. Nhưng lần này tôi và em đã lấy số điện thoại bàn của nhau để có gì thì tiện nói chuyện. Ngày đó chỉ có đt bàn thôi, chưa có đt di động như bây giờ.
Đạp xe về mà lòng vui phơi phới!
/////////////// Chap này mình xin kết thúc ở đây. Thật sự chuyện cũng đã xảy ra lâu rồi. Nhiều chi tiết mình không thể nhớ chính xác được nên chap này thật sự mình đọc lại thấy hơi lủng củng. Anh em đọc tạm cho đỡ buồn
Viết đến đây rồi tự nhiên nhớ em nhiều quá. Chắc chắn là em có vào đọc thì em cũng chẳng nhớ được những chuyện đó đâu. Nhưng tôi thì nhớ, nhớ em nhiều lắm!
|
|
|
|
06-09-2012, 08:22 PM
|
#21
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi chucuoisieuquaytimvk
Truyen pan nhu phim t/y han quoc day
|
Viết có dấu nha bạn, cẩn thận bị thông chim đấy!
|
|
|
|
06-09-2012, 08:24 PM
|
#22
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi tungch0atkute
Truyện rất nhẹ nhàng tình cảm chưa có tình tiết mạnh.vd đánh nhau...hehe
|
Bạn cứ từ từ theo dõi nhé, đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Còn chưa bắt đầu vào phần chính mà! Sẽ có những tình tiết rất thú vị!
|
|
|
|
06-09-2012, 10:42 PM
|
#23
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi Playgirl.badboysjk9x
Bác ơi chừng nào có chap mới hủh bác mà sao k thấy bác onl yh nhẫy
|
Nếu không có gì thay đổi thì chiều mai mình lại post chap mới cho anh em đọc tiếp. Còn yahoo thì mở gần như là cả ngày. Nhưng mà để offline chứ ko để online. Bác cứ pm nhé!
|
|
|
|
06-09-2012, 10:44 PM
|
#24
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi !nhoxbaby.!!
Thank ôg chap hồi ság. Tjếp đj nào
|
Cái này là mới post hồi chiều nha bác, không phải hồi sáng đâu!
|
|
|
|
06-10-2012, 01:11 AM
|
#25
|
|
Còn Bú Sữa Mẹ
Ngày gia nhập: Apr 2012
Bài gửi: 12
|
Chắc chắn đây sẽ là một truyện đầy hấp dẫn và kịch tính.chờ cháp tiếp theo
|
|
|
|
06-10-2012, 02:19 AM
|
#26
|
|
Còn Bú Sữa Mẹ
Ngày gia nhập: Jun 2012
Bài gửi: 11
|
Mình thấy chuyện cũng rất hay đó. Nhưng mình có ý kiến thế này: thay vì chỉ viết tên nhân vật bằng chữ cái bác chịu khó đặt ra 1 cai tên cho từng nhân vật. Như vậy ae nếu có nhận xét về từng nhân vật cũng dễ hơn, và để người đọc dễ hiểu hơn. Thanks chủ thread
|
|
|
|
06-10-2012, 04:21 PM
|
#27
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Chap 5 - Ngày thứ 7
Cháp này mình xin phép thay đặt tên cho nhân vật trong truyện để cho tiện viết.
Thay vì xưng tôi, mình sẽ để là mình. Nhân vật M sẽ có tên là Mai, H là Hoàng, T là Tùng.
Giờ mình sẽ bắt đầu chap 5 : Ngày thứ 7 ...
|
|
|
|
06-10-2012, 04:24 PM
|
#28
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Chap 5 - Ngày thứ 7
Chap 5 - Ngày thứ 7
Đạp xe về đến nhà. Bỏ cặp vào phòng rồi đi tắm. Tắm xong nhớ ra món quà em tặng thế là lên mở ra xem là gì. Một cuốn sổ và một cây bút. Mình mở ra thì thấy nét chữ mềm mại của em ở trang đầu tiên. Em viết :
Tặng Hoàng!
"Cám ơn Hoàng. Hoàng hãy dùng nó để lưu giữ những kỷ niệm đẹp của mình nhé !
Ký tên em ở dưới cùng !"
<-!-- Và đúng như em nói. Mình đã dùng nó làm cuốn Nhật ký. Trang đầu tiên của cuốn Nhật ký ấy mình đã viết về em, mái tóc, khuôn mặt ... rồi là những kỷ niệm giữa mình và em trong thời gian vừa qua. Về cơn mưa, về những sự tình cờ trong ngày đầu tiên ấy. Đến bây giờ, những hình ảnh ấy nó vẫn nhẹ nhàng như những con gió thoáng qua trong "tôi". --!->
Sau khi mở món quà em tặng, mình lấy điện thoại gọi vào máy bàn nhà em. Ôi nghe tiếng chuông điện thoại mà sao mình sợ thế. Sợ bố mẹ em bắt máy thì mình biết nói sao. Thế là vội cúp cái điện thoại xuống. Nghĩ một lát mình lại nhấc máy lên gọi. Một giọng trầm ấm vang bên tai, mình biết không phải là em nên mình chào lẽ phép:
-Mình - Cháu chào bác ah! Bác cho cháu gặp Mai một chút được không ah!
-Mẹ em - Uhm, Chào cháu! Gặp Mai có chuyện gì không cháu? Nó đang ở trên phòng!
- Mình - Dạ, cháu hỏi bài một chút thôi ah. (Cái lý do củ chuối quá, bây giờ nghĩ lại đúng là thấy nó nhảm nhí)
- Mẹ em - Thế ah, Thế cháu chờ nó một chút nhé để Bác gọi nó.
- Mình - Dạ vâng ah!
- Mẹ em - Mai nó đang tắm, có gì chút Bác bảo nó gọi lại cho cháu nhé!
- Vâng a! Cháu cám ơn bác.
Cúp máy, đi vào phòng lấy cuốn "Nhật Ký" ra định viết. Mới viết được ngày tháng năm thì có chuông điện thoại. Mình chạy ra nhấc điện thoại lên nghe:
Mình - Alo ai đấy ạ!
Em - Ma đây! hihihi
Mình - Có mà quỷ thì có!
Em - Hihihi, Thế gọi tớ có chuyện gì không Hoàng
Mình - Thì tớ gọi hỏi xem về nhà chưa thôi, có được không!
Em - Hix, được chứ nhưng tớ hơi ngại mẹ tớ! Thế mà Hoàng cũng dám gọi, liều thế nhỉ ! rồi em cười.
Mình - Liều gì chứ, chỉ hơi ngại chút thôi. Thế mẹ Mai đi đâu rồi?
Em - Mẹ tớ vừa mới đi ra ngoài mua đồ về ăn tối.
Mình - Thảo nào dám gọi! Mà tớ cám ơn cậu vì mòn quà hồi chiều nhé!
Em - Đã mở ra rồi ah ? Thích không?
Mình - Đẹp, tớ rất thích. Tớ sẽ dùng nó để lưu giữ kỉ niệm của tớ với cậu thôi!
Em - Không nói gì .... Cậu điêu quá đấy!
Tôi - Cười hihihi. Thế thôi nhé, có gì mai lên lớp rồi nói chuyện nhé!
Mình cúp máy chả biết em nghĩ gì nữa. Nhưng mà thôi chuẩn bị đi dọn cơm ăn cơm cái đã. Cũng khá đói rồi, may mà có ly chè ăn hồi chiều chứ không thì chết toi.
Ăn cơm xong lại đi học bài như mọi ngày. Mai là T7 rồi, học nốt buổi này mai là được nghỉ. Ngày mai có tiết sinh hoạt thế là đỡ được một môn. Ngồi làm bài chăm chỉ thì lại có điện thoại. Nhưng lần này bố nghe điện thoại. Tưởng là em gọi mà gặp bố mình thì thôi rồi. Mà may quá, ông chú gọi. Cuối cùng thì cũng học xong, cất sách vở đi ngủ. Sáng hôm sau ngủ đến 7h mới dậy. Đánh răng rửa mặt xong, lên nhà ăn bánh trôi nước. Món này mình rất thích. Ăn hết đĩa bánh trôi thì mình ra ngoài cánh đồng chơi một tý. Sáng sớm vẫn chưa nắng lắm. Cánh đồng xanh màu lúa đẹp quá. Không biết quê của các bác sao chứ như quê em ngày xưa, bước ra nhìn cánh đồng rộng mênh mông xanh bạt ngàn màu lúa thì thật sự thấy lòng thật là dễ chịu và thoải mái.
Thế là đủ rồi, quay vào nhà ôn lại bài vở cái. Trưa nay ăn cơm sớm vì mình muốn đi lên trường sớm hơn một chút. Mua tặng lại em một cái gì đó mặc dù vẫn chưa biết tặng vì lý do gì. Đi đến cái nhà sách gần trường, tìm mua cái gì đó tặng cho em nhưng tìm mãi chưa biết tặng gì bây giờ. Cũng không thể tặng lại cho em món quà mà em tặng tôi. Thật là khó cho một thằng con trai mới lớn trong việc chọn quà này mà. Đắn đo lưỡng lự chả biết mua gì. Tự nhiên nhìn thấy 1 cái buộc tóc rất là xinh, mình rất thích. Thấy em cũng hay buộc tóc nên mình cũng quyết định mua cái này. Mặc dù về giá trị thì có thể là nó không bằng món quà của em. Nhưng ý nghĩa chắc cũng không thua kém gì. Thêm một cái hộp nhỏ nhỏ xinh xinh nữa. Bỏ vào trong cặp sách rồi đi vào trường.
Cũng vẫn như mọi hôm, mình đến khá sớm và em vẫn chưa tới. Cất sách vở vào rồi đi rửa mặt cái vì lúc đi đường bụi quá, tiện thể giải quyết luôn ... Đi vào lại lớp, đi đến chỗ hành lang chỗ cầu thang gần lớp học, mình nhìn xuống sân trường xem em tới chưa, đang mải nhìn nhìn thì từ đằng sau em đi lên hỏi:
Em - Nhìn gì thể hả?
Mình - Thì nhìn người chứ nhìn gì?
Em - Nhìn ai thế?
Mình - Thì tớ nhìn người mọi hôm hay đi muộn ý! cười ......
Em - Hix, ai đi muộn chứ. Hôm nào chả đến lớp đúng giờ.
Mình - Thì tớ có nói Mai đi muộn đâu mà tự nhận chứ!
Nói xong thì thấy em đỏ mặt không nói gì, thế là mình liền bảo, tớ đùa tý thôi mà. Em quay sang bảo: Tớ không chơi với cậu nữa rồi chạy vào lớp. Con gái mà cá tính phết. Mình đi vào lớp rồi lấy cái hộp quà trong cặp ra đi xuống bàn dưới chỗ em hỏi nhỏ:
Mình - Sao hôm nay Mai đi sớm thế?
Em - Tớ đi cùng bọn cái Trang bên Bán Công.
Mình - Tớ lại tưởng .....
Em - Tưởng cái gì mà tưởng.
Mình - Hihihi. Nhân lúc lớp vắng người, không có ai để ý mình cầm cái hộp quà bỏ vào tay em, cúi vào tai em nói nhỏ: Tớ tặng Mai đấy, cất đi tối về hãng mở nhé. Rồi đi về chỗ ngồi. Đến gần chỗ mình thì mình quay lại thấy em có vẻ rất vui thì phải, làm mình cũng vui lây.
Một lúc sau thì lớp cũng lên đông, mình với em cũng không tiện nói chuyện lắm. Đăc biệt là có sự góp mặt của Tùng đại ca. Cậu này hay xuống chỗ bàn em ngồi tán phét nhưng em có vẻ không thích (nói chính xác là ghét). Nó ngồi bàn bên cạnh em, thỉnh thoảng nó lại cứ trêu em. Thằng này lại có cái tính tay chân táy máy nữa, thấy vậy mình có vẻ cũng hơi khó chịu nhưng chưa biết làm thế nào.
Đến tiết thứ 3 mình mới nhớ ra là hôm nay có tiết sinh hoạt. Mà em lại bị cận, con nhỏ cá xấu ngồi bàn mình lại bị hai thằng bạn mình nó trêu quá làm con nhỏ có vẻ không thích. Vậy là một cuộc đàm phán diễn ra trong chớp mắt. Em thì vẫn chưa biết gì cả. Sau một hồi thương lượng thì nhỏ kia cũng đã đồng ý. Quá tuyệt cho một kế sách nhưng quan trọng bây giờ là em. Không biết em có muốn lên bàn mình ngồi không vì thực tế là em ngại. Mà chuyển lên thì dĩ nhiên là để ngồi gần mình chứ chả lẽ lại để ngồi trong cho hai thằng quỷ bạn mình nó hưởng hết ah. Rắc rồi phức tạp đây. Chờ ra chơi tiết 4, mình gọi em ra ngoài nhờ em có tí việc, thằng Tùng lại đang trêu em, như được giải nguy em đi theo mình luôn. Ra ngoài rồi mình nói với em luôn.
Mình - Mai chuyển lên bàn tớ ngồi nhé!
Em - Nhưng tớ ngại lắm, lên đó ngồi mọi người lại nói gì thì sao
Mình - Không sao đâu, cậu bị cận mà, lên đó ngồi nhìn cho rõ chứ ngồi dưới kia thì nhìn thấy cái gì. Với lại cái thằng ... nó cứ ... thì làm sao mà ... được
Em - Hay để từ từ đi Hoàng.
Mình - Tớ đàm phán với với con bé bàn tớ mãi mới được đấy. Tuần này không chuyển là không có cơ hội nữa đâu. Với lại nhanh lên để tớ còn gặp thầy bảo thầy trước nữa.
Em - Uhm thôi thế cũng được, thế ngồi bàn cậu thì tớ ngồi chỗ nào
Mình - Thế cậu muốn ngồi chỗ nào? Có muốn ngồi cạnh tớ không hay là ngồi trong cùng?
Em - Thôi tùy cậu đấy!
Mình - Hihi, Thôi ngồi đầu bàn nha, cho hai thằng quỷ kia ngồi trong. Thôi đi xuống gặp xin thầy với tớ nhanh lên.
Tức tốc xuống gặp thầy chủ nhiệm ở phòng giáo viên. Mình biết giờ này thầy đang ở phòng chờ, với lại mình giữ sổ đầu bài cũng dễ gặp thầy hơn. Xuống đến cửa phòng thì thấy Thầy đang ở trong phòng đi ra ngoài. Đúng là may quá, trời giúp mà, vì mình đâu dám vào trong đó đâu.
Mình - Dạ em chào thầy ah
Thầy - Uhm, lớp có chuyện gì hay sao Hoàng.
Mình - Dạ không ah. Mình cấu em 1 cái vào tay. Biết ý nên em nói
Em - Thưa thầy Em bị cận mà ngồi bàn dưới nên không nhìn được, thầy cho em đổi chỗ lên bàn bạn Hoàng được không ạ.
Mình - Em trao đổi với bạn Vy ở bàn em rồi. Bạn ý cũng đồng ý đổi chỗ xuống rồi ah. Thầy đồng ý nhé.
Thầy - Uhm, nếu mà bị cận thì Thầy đồng ý, nhưng Hoàng phải chỉnh lại sơ đồ lớp cho Thầy.
Vậy là OK rồi. Nhưng nhìn em có vẻ không vui lắm thì phải. Chắc là ngại đây mà. Thấy vậy nên mình bảo đừng có sợ. Cậu cứ bảo mẹ là con bị cận ngồi bàn dưới không được nên phải đổi chỗ lên bàn trên ngồi. Mà chỉ có bạn đó đồng ý đổi chỗ thôi ...
Nếu cậu ngại thì để tớ đổi xuống dưới ngồi cũng được. Thấy mình bảo vậy em quay sang bảo, thôi không sao đâu, cứ lên lớp trước đã.
Lên lớp em vẫn ngồi chỗ cũ, giữa tiết sinh hoạt thì thầy nói đến vấn đề đổi chỗ. Thầy nói:
Phụ huynh của một số bạn trong lớp có nói là các em bị cận mà ngồi bàn dưới không nhìn rõ, muốn xin đổi lên bàn trên ngồi, bạn nào đổi được cho các bạn thì giúp đỡ các bạn.
Câu nói của Thầy như mở cờ trong bụng, với cái lý do này thì em cũng không ngại nhiều nữa. Dàn xếp xong vụ đổi chỗ, trong lớp cũng có mấy người đổi chỗ luôn, thế là mọi chuyện có vẻ thuận lợi rồi đây. Từ tuần sau ta sẽ được ngồi cạnh em rồi (còn tạm thời buổi hôm nay vẫn ngồi như vậy đến hết tiết sinh hoạt). Thật là vui sướng biết bao!
/////////////////////////////////////
Cám ơn anh em đã quan tâm. Chap này xin dừng lại tại đây. Chiều mai gửi anh em chap 6. Một lần nữa xin cám ơn sự ủng hộ của anh em.
|
|
|
|
06-10-2012, 10:03 PM
|
#29
|
|
Thiếu Gia Lầu Xanh
Ngày gia nhập: Apr 2012
Nơi cư ngụ: không gia đình
Bài gửi: 403
|
Cứ từ từ đi bạn đâu phải ra 1 cái là nổi tiếng đâu yesterday lúc đầu còn vắng mà
|
|
|
|
06-10-2012, 10:37 PM
|
#30
|
|
Mất Trinh
Ngày gia nhập: Jun 2012
Nơi cư ngụ: góc nhỏ trong tim ...!
Bài gửi: 129
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi congtu1988
Cứ từ từ đi bạn đâu phải ra 1 cái là nổi tiếng đâu yesterday lúc đầu còn vắng mà
|
Mình đâu có mong ước cao sang vậy đâu. Tại ngồi đọc lại truyện mình viết mà thấy nó cứ sao sao ý, không thấy cuốn hút gì cả!!
|
|
|
|
 |
|
Quyền hạn Gửi bài
|
Bạn không thể gửi chủ đề
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình
Mã HTML đang Tắt
|
|
|
free porn dvd online |
Animefoto.Com | Blog LauXanh- Advertise
Tất cả thời gian được tính theo GMT +7. Bây giờ là 11:12 AM.
|
|